Bài mới
October 23, 2017

Chuyện cổ tích thời hiện đại

Đã xem 2311 lần

Có một ngôi chùa Quan Âm nằm bên cạnh con đường đèo cheo leo. Nhiều người nói ngôi chùa này linh thiêng lắm và cũng khối kẻ cho rằng không đúng như vậy. Duy có một điều mà ai cũng biết đó là ngôi chùa bỗng nhiên có thêm một kẻ trú ngụ không mời. Người ta còn gọi đó là “nhà tỉ phú điên”. Người giữ chùa đã kể cho những người thắp hương về một câu chuyện cổ tích thời hiện đại… “Chuyện kể về một người con gái…

Có một đêm, người giữ chùa nhìn thấy một đôi nam nữ cùng đi trên một chiếc xe ô tô đến chùa. Người giữ chùa như mọi lần, mang nhang đèn cho khách thập phương thắp và ước nguyện… Ông chẳng nghe họ khấn vái điều gì nhưng họ trông xứng đôi và hạnh phúc lắm. Ông có cảm tình với người con gái đó ngay từ phút đầu nhưng người đàn ông bên cạnh mới thật là khó hiểu vì đây không phải là lần đầu, anh ta đi thắp nhang. Anh ta đã lên đây với những người đàn bà khác mà ông là người chứng kiến. Chàng lấy nhang đốt xong, chia cho nàng một nửa. “Em cứ nguyện những gì em muốn. Nơi đây linh lắm. Đừng vái tào lao nhé!”. Chàng mỉm cười, âu yếm nhắc chừng nàng. “Hùm! Sao tào lao?”. Nàng giãy nãy. Chàng cười hiền lành. Đêm ấy, trời không có trăng nhưng nàng có thể cảm nhận được từ đôi mắt Phật Bà hình như chơm chớp khi nàng khấn thầm: “Cả đời con không yêu thương và tin tưởng ai ngoài người đàn ông bên cạnh. Cả đời con cũng không cầu xin một điều gì vui sướng riêng cho mình. Hôm nay, con chỉ cầu xin Bà cho con một điều duy nhất…”. Nàng ngập ngừng… “Hãy nói đi!”. Đức Phật hình như thấu hiểu, Người động viên nàng và nàng đã thầm thì một điều… Chàng cũng vái, cũng khấn, cũng lầm rầm nguyện… Chàng ghép tên nàng với tên chàng cùng ngày sinh tháng đẻ cộng với lời nguyện ước… Xong, chàng quay qua hỏi nàng đang ngước nhìn lên tượng Phật: “Anh khấn có hay không? Có bài bản không?”. “Hay lắm. Học thuộc lòng hay sao mà đọc không vấp chữ nào?”.Vậy mới tài, đâu như em, chẳng biết nói cái gì!”. “Ùm…anh giỏi!”. “Ha ha… dĩ nhiên là ông xã của em phải giỏi hơn bà xã, nếu không giỏi hơn bà xã sao… cua bà xã được”. Chàng đắc ý nên nói to hơn. Người giữ chùa… bị nghe. Ông đặt trong đầu bao dấu hỏi: “Bà xã? Cô gái này không giống những cô gái trước mà người đàn ông kia cũng gọi bà xã hay sao?”. Ông ta nghĩ rằng trí nhớ mình không được tốt cho lắm vì trong bóng đêm, ai mà hơi đâu để ý những người thắp hương. Mà những kẻ đã đến đây thắp hương thì dù có là kẻ cướp, loại người ác thì ông cũng chỉ là ông từ giữ chùa!

Một thời gian…

Nàng đang sống trong những tháng ngày hạnh phúc. Lâu đài của nàng là những vì sao lung linh như cùng chia xẻ với nàng đang là người sung sướng nhất trần gian. Lâu đài của nàng không bao lâu nữa sẽ có một vị hoàng tử. Hoàng tử mà nàng đã qùy dưới chân đức Quan Âm ba tháng trước… Nàng trở về nhà với điều cầu xin kết trái như cầm trên tay một tín hiệu. Nàng muốn gọi cho chàng để báo cho chàng một tin vui mà nàng cất giữ ba tháng qua. Nhưng nàng cũng thuộc loại ương ngạnh. Nàng muốn chàng phải tự cất công mà tìm hiểu niềm vui thiêng liêng mình đã có từ tấm chân tình chứ không phải chờ nàng chứng minh. Vì vậy, sau những lần, chàng gọi điện thoại hỏi han thì nàng cứ một mực: “Không có mà! Không gì hết! Không có!”. “Em khẳng định là không có?”. Chàng hỏi vặn bao nhiêu lần thì nàng cũng trả lời gọn lỏn chỉ bấy nhiêu. Trò chơi của nàng cũng kết thúc sau đó bằng những cú điện thoại không người bắt máy. Không tin rằng chàng đã quay lưng, nàng thử gặp chàng với một yêu cầu “Hãy đưa em lên chùa lần nữa có được không?”.Chàng cũng thẳng thắng: “Không! Anh mắc bận phải làm thêm ban đêm”. Nàng thử một lần nữa: “Ngày mai là ngày quan trọng của em…”. “Anh biết rồi!”. Chàng gắt gỏng. “Vậy anh nhớ đến với em nha!”. “Nếu rảnh sẽ đến.” Chàng lạnh lùng. Khi nàng gọi chàng thì đầu dây có một giọng đàn bà trả lời. Nàng bỏ rơi cái phôn!

Trời! Mày ơi! Hắn mắc bận cái chi mô! Hắn không đến cái ngày quan trọng của mày là vì ngày ấy cũng là ngày sinh nhật của con ghẹ hắn đấy! Tao thấy hắn ở trong nhà con nhỏ đó!”.

Một người bạn thân của nàng báo cái tin sét đánh này. Nàng cảm thấy lạnh cả người. Hơi thở nho nhỏ trong cơ thể nàng hình như cũng run run, thắt lại niềm đau đớn cùng với nàng. Nàng im lặng. Nàng không tin rằng cái người mới cùng nàng là chồng, là vợ ba tháng trước thì ba tháng sau vì cái kết quả “không có gì!” mà ghẻ lạnh như nước đá. Vậy thì trên đời này, tình yêu phải gắn vào một mục đích nào đó thì mới tồn tại chăng? Trật mục tiêu, tình yêu chết ngáp? Nàng cắn môi mình đến rơm rớm máu thật đau để biết mình còn tồn tại. Chừng khi có lẽ mệt mỏi với những trò chơi mới, những vòi vĩnh bạc tiền, những nịnh nọt rẻ bạc, chàng gọi cho nàng bằng số phôn khác. Để đáp trả lại tấm “chơn tình giả dối”, nàng tắt phôn, đổi số máy.

*

Trong một ngày trở về cũng vào một đêm không trăng. Nàng lên chùa một mình. Ngôi chùa ấy vẫn nhìn ra phía biển nhưng sao cái nhìn về hạnh phúc của nàng như vấp phải đá, chao nghiêng. Nàng muốn hỏi Phật rằng: “Con đã làm gì nên tội? Nếu Người đã cho con một niềm vui thì sao lại phải cắt chia niềm hạnh phúc ra từng mảnh vụn? Chẳng lẽ nào niềm vui và niềm hạnh phúc đã không bao giờ đi chung đường?”. Nàng òa khóc dưới chân đức Phật mà không nói được một lời dù là lời oán than, dù là lời kể lể. Người giữ chùa hình như đã nhận ra nàng. Ông không nói cho nàng biết rằng cách một tuần, ông “xã” của nàng đã lên chùa nhưng bên cạnh ông đã có thêm một người đàn bà khác. Ông ngầm hiểu vì sao nàng khóc? Khóc được là tự giải thoát được rồi. Khi người ta tự cột mình vào những sợi dây tơ chằng chịt hay chui mình vào những bụi gai tre thì chính người ấy tự biết phải chui ra bằng cách nào mới không đau đớn tinh thần lẫn thể xác mà thôi! Cột được thì mở được. Đâu phải là bùa ngãi chi đâu mà cần có người cao tay ấn giải trừ! Ông quan sát nàng sau lớp cây trúc rậm rạp. Nàng ngồi im như tượng đá. Người thắp hương thưa dần. Một ánh đèn pha quét sáng một góc chùa. Bất giác, người giữ chùa thốt lên: “Ông ấy lại đến!”. Tiếng người giữ chùa đánh động làm nàng giật mình. Chiếc xe đậu trước cổng. Nó đậu đúng vị trí như lần đầu tiên nàng đã lên đây. Qua ánh sáng của chiếc xe, nàng nhận ra bóng người đàn ông quen thuộc. Nàng sững người, quên cả bỏ đi ra sau. Người giữ chùa nhanh trí đã vội đội lên đầu nàng cái nón rách và đưa nàng cái chiếc “áo vũ cơ hàn” của giới hành khuất Cái Bang.

Em mượn đĩa đơm trái cây cúng đi!”. Tiếng người đàn ông ngọt ngào. “Dạ, ông xã”. Một giọng nữ còn rất trẻ cũng nhẹ nhàng đáp lại khiến nàng rùng mình. Người giữ chùa lại lặng lẽ cung ứng mọi yêu cầu của khách thắp hương. “Em cứ nguyện những gì em muốn. Nơi đây linh lắm. Đừng vái tào lao nhé!”. “Anh vái có hay không? Có bài bản không?”. “Ha ha dĩ nhiên là ông xã của em phải giỏi hơn bà xã, nếu không giỏi hơn bà xã sao… cua bà xã được”. Những lời như đã từng nói với nàng cách đây ba tháng nhanh chóng chạy ra từ cửa miệng người đàn ông sang người đàn bà khác. Tiếng cười của cô gái trẻ khanh khách nghe sung sướng khiến nàng nghe se sót vì cô ta có phải là người đàn bà cuối cùng của hắn hay chỉ là nạn nhân của người truyền giống như nàng? Nàng thôi nước mắt. Mục đích của tình yêu và những cuộc hôn nhân đã hóa tầm thường thì khóc mà làm gì! Chiếc nón rách che phủ khuôn mặt thanh tú của nàng hòa cùng với bóng đêm như đồng cảm. “Ở đâu ra một người ăn mày như thế này?”. Người đàn ông vừa nói vừa bỏ xuống lòng bàn tay người ăn mày tờ giấy 50 ngàn đồng VN cứng cưng. Tay hắn vô tình đụng vào tay người ăn mày mềm như lụa khiến hắn rúng động một tích tắc giây. Bàn tay trong bóng tối trắng bóc như muốn úp lên mặt người đàn ông một cái tát tật nguyền. Chiếc nhẫn trên ngón áp út bên trái gặp ánh đèn xe, nó ánh lên và lấp lánh hạt hồng ngọc tinh khôi chiếu vào đôi mắt đục ngầu lời cầu tự của người đàn ông. Hai người ra về bằng chiếc xe ô tô chở nàng ba tháng trước. Trên bàn hương của Phật, chùm nhang còn ngun khói nghi ngút mà đôi mắt Phật thì ráo hoảnh, lạnh tanh, vô hồn.

“Cháu cám ơn, bác!”. “Không có gì, cô ơi!”. Nàng tháo chiếc nhẫn hồng ngọc ra cầm trên tay và mở phôn gọi người xe thồ: “Chú tới liền nhé!”. Nàng đưa chiếc nhẫn hồng ngọc, thêm tờ 500 ngàn và tờ giấy 50 ngàn của người đàn ông kia ra đưa cho người giữ chùa:“Bác à! Khi nào, người đàn ông kia tới thì bác hãy gởi lại hai vật này dùm cháu nghen. Có lẽ lâu lắm cháu mới trở lại thắp nhang”.Nàng không nhìn thấy người giữ chùa rơm rớm nước mắt… Nàng nói tiếp: “Cháu có linh cảm là hắn sẽ quay trở lại vì hắn đã loáng thoáng thấy chiếc nhẫn này trên tay cháu. Chiếc nhẫn này chỉ có hắn mới nhận ra thôi. Cháu đã không nỡ tháo nó ra nhưng bây giờ thì cháu đã tháo được”. Người giữ chùa rưng rưng… Nàng cười buồn, quay mặt đi với niềm đau như vừa được chôn giấu. Đột nhiên, nàng thấy khó chịu… Như đã chuẩn bị sẵn, nàng rút nhanh chiếc túi ny lông. Một số chiếc túi khác và vài viên kẹo rớt xuống. Khi nàng nôn thốc, nôn tháo thì người giữ chùa nhặt mọi thứ lên dùm cho nàng và ông đã hiểu vì sao? Sau cơn ối vật vã, nàng rửa tay và thắp ba cây nhang trên chiếc lư Phật Bà, thầm thì: “Con đã hiểu vì sao niềm vui không cùng đi với hạnh phúc. Con có thể thanh thản giữ lại niềm vui mà con đã cố sức giữ lấy nó bằng một tấm chân tình để đủ sức mạnh xua đi cái hạnh phúc giả dối mà người ta cố tình ngụy tạo với mục đích riêng tư. Con đi nha! Khi nào con về đây, con sẽ đến thắp nhanh cho Bà, Bà ơi!”.

Trên đường ra về, nàng trùm mặt bằng chiếc áo gió và nhìn thấy chiếc xe ô tô chạy ngược, hối hả hướng lên chùa.

*

Cách đây nửa tiếng, người đàn ông hơi kỳ lạ về sự xuất hiện của người ăn mày. Anh ta vừa lái xe chở cô gái về, vừa nghi hoặc và… “tét, tét…ét…et…et” suýt chút nữa, anh đâm đầu vào chiếc ô tô chạy ngược chiều. Cô gái trong xe ngồi xanh mặt mà không dám hó hé. “Một chiếc nhẫn”! “Két“! Anh ta thắng xe lại gấp: “Em về trước, anh đi công chuyện một tí”. Anh ta vừa nhớ lại tông tích chiếc nhẫn trên tay người ăn mày…

Ba tháng trước, khi đưa nàng lên chùa trở về, công việc đầu tiên của anh là mở một chiếc hộp lấy ra một chiếc nhẫn rất đẹp: “Đưa tay cho anh!”. Nàng ngập ngừng với quyết định đột ngột của anh. Nàng giấu đôi tay và chỉ chịu thua khi anh dùng sức đoạt lấy bàn tay trái. Mặt nàng ửng hồng khi anh thì thầm bên tai nàng: “Anh yêu em!”. “Yêu em mãi mãi! Không lấy được em thì anh thề suốt đời sẽ không lấy ai hết! Láo bà bắn!”. Nàng nghe mà cảm động vô vàn. Anh ôm nàng rất lâu như kiểm nhận tình cảm của mình rồi mới chịu buông nàng ra. “Chiếc nhẫn đẹp không?”. “Đẹp! Hết bao nhiêu tháng lương hả?”. Nàng đùa. “Vài tháng thôi!“. Anh cười. Anh nói với nàng là anh chỉ sống bằng đồng lương nhà nước. “Em có chịu lấy kẻ nghèo như anh không”.Vớ vẩn! Chê nghèo thì em không lấy anh”. Nàng đỏ mặt hơn khi anh thủ thỉ: “Nếu có… gì thì báo cho anh biết nhé!”. “Không… gì thì sao?”. Nụ cười nàng chợt tắt trên môi khi nghe anh nửa đùa, nửa thật: “Thì sẽ… thôi em luôn!”. “Đừng lo! Khi nào hết yêu anh, em sẽ trả chiếc nhẫn này lại cho anh”. Giọng nàng nghe xa vắng mà anh không nhận ra.

Đúng là cô ấy!” Vừa lẩm nhẩm, xe anh vừa đến cổng chùa. Anh hấp tấp đi vào với hy vọng gặp người ăn mày. “May quá! Vẫn còn ở đây!”. Anh mừng thầm. Chiếc mũ lụp sụp được kéo lên: “Sao lại là chú?”. Anh kêu lên, thảng thốt. Người giữ chùa chờ anh nơi chỗ người ăn mày đã ngồi, mỉm cười: “Đi rồi! Có phải chú mày muốn lấy lại chiếc nhẫn này?”. Người giữ chùa bảo người đàn ông. “Không! Tôi muốn tìm người đeo chiếc nhẫn này. Tại sao chiếc nhẫn này lại lọt vào tay người ăn mày. Mà cũng không, người ăn mày không thể có bàn tay đẹp như cô ta”. Anh ta gào lên và cuối cùng, anh ta lịch sự xin lại chiếc nhẫn, tế nhị hơn, anh để lại tờ 50 ngàn. Anh rút thêm một tờ 500 ngàn để xuống cái đĩa như thưởng thí công “không tham lam” của người giữ chùa. Nếu ông ta giấu luôn chiếc nhẫn thì coi như anh… mù tịt: “Gởi chú mua nhang cúng Phật”.

Khi anh đi rồi, người giữ chùa cầm hai tờ giấy tiền trầm tư một hồi rồi hướng về Phật Bà trầm giọng: “Đệ tử đã từ bỏ quan trường nặng mùi máu tanh đồng loại để vào chốn chùa chiền cho quên đời trần tục. Đệ tử ăn hương quả của những người không đáng ăn như thế nào quả là xấu xa! Đệ tử sẽ mang những đồng tiền này mua dầu thắp cho Phật và đệ tử có lẽ sẽ rời khỏi nơi đây”. Người giữ chùa ngậm ngùi. “Nhà ngươi có cái lý của nhà ngươi. Ta đứng mãi ở đây để nhìn và nghe những chướng tai, gai mắt mà không thể giáng tội gì. Ta ở đây để độ cho chúng sinh, cho những người hiền lương nhưng những người không lương thiện cũng cúng dường. Ta lại phải nhận những thứ cúng dường như thế này thì ta đây cũng chẳng phải là Phật! Nhưng chúng sinh không chỉ có những loại người như thế này. Ta độ người thì bất cứ hạng người nào ta cũng độ. Khi nào những người xấu đến con đường cùng, thì họ sẽ cần đến ta. Coi như món nợ này, ta đã thanh toán sòng phẳng! Nhà ngươi hãy đi đi. Khi nào cảm thấy bất như ý thì về lại bên ta”. Phật Bà thở dài.

*

Hai năm sau. Đầu đường ngoại ô thành phố có một quán nước trà nho nhỏ. Quán ấy có mua bán sách báo cũ. “Bác ơi! Con lấy cuốn này!”. Người khách đưa sách cho người bán tính tiền. “Ba chục ngàn, ủa!”. ” Ủa!”. Cả hai cùng “ủa” lên. Sau đó, họ nhận ra nhau. “Nó đấy phải không?”. Người bán chè xanh chỉ vào thằng bé kháu khỉnh nằm trong tay mẹ bi bô. Người mua sách cũ cười. Nàng khẽ khàng: “Cháu mười tám tháng rồi. Bác về đây khi nào?”. “Ngày hôm sau khi cô đi”.Hèn chi mà cháu lên chùa không thấy bác. Bác giữ chùa kia là em của bác. Ông ta nói với cháu thế!”. “Ừ! Cho ông bồng một tí nào!”. Nàng trao con cho người bán chè xanh. Ông ta xăm soi thằng bé và gật gù: “Nhơn trung thông suốt. Lưỡng quyền cao, số làm vương. Mặt mũi khôi ngô. Chúc mừng cô!”. “Cám ơn bác. Mai con trở lại chỗ bác cho bác chơi với cháu một tí rồi mốt con đi!”. Nàng ẩm con đi khuất vào ngõ hẽm. Người bán chè xanh quên nói cho nàng một điều gì và ông ta đang lầm bầm nguyền rủa trí nhớ của mình. Một người đàn ông khác vừa tấp xe trước quán cóc. Hình như hai người cũng đã quen biết nhau vì không thấy ông ấy gọi cái gì mà người bán chè xanh pha cho ông ta một cốc cà phê đen. Ông ta bây giờ ai cũng biết là một tỉ phú. Người tỉ phú uống cà phê quán cóc! Thành câu chuyện bàn tán ở đây.

Người ta đồn rằng có một nhà tỉ phú rất có lòng nhân. Ông ta hay phân phát tiền bạc cho người và hay giúp đỡ người nghèo. Cũng có người cho rằng ông ta là một người hiểm độc. Ông ta đã làm giàu trên sự gian lận của giới thương trường mà nên. Ông ta đã bất chấp thủ đoạn để đạt cho được mục đích. Ông ta có rất nhiều đàn bà và người ta chẳng biết đâu là vợ thật của ông. Người ta cũng đồn rằng trong những người đàn bà qua tay ông, ông rất yêu một người. Cái người đàn bà đó ở xa lắm, chẳng có máu tham tiền nhưng vì cũng không sinh một hoàng nam cho ông ta, vì thế mà bà cũng bị… thất sủng! Người đồn qua, kẻ nói lại chẳng ai biết sự thật của câu chuyện thật bao nhiêu phần trăm, nhưng 100% thật là ông giàu, giàu rất nhanh và thành… tỉ phú! Sau thời gian thử thời vận cầu tự, người đàn ông hình như chẳng ăn chắc cái gì cả mà vì vậy, hắn buộc lòng phải nhờ khoa học chứng minh. Hắn cầm trong tay một số kết quả thử DNA Hai đứa con trai của hắn với hai người đàn bà sau lại… không phải mang dòng máu của hắn. Sự đánh tráo lòng tin quất vào đạo đức tha hoá vì chạy theo dòng giống của hắn một vố thắm thía cực đau! Sự giả dối bao giờ cũng có sự trả giá của nó. Một đám cưới chạy tai tiếng của hắn với những tấm thiệp cưới in bằng nhũ đắt tiền đã được phát đi khắp nước với người đàn bà khác nữa. Người bán chè xanh nhìn hắn: “Ngày mai, đám cưới chú phải không?”. “Tôi mời chú có đi không mà hỏi?”. Hắn cười mũi. Người bán chè xanh nhìn thấy thái độ của hắn thì chùn lại dự định tốt đẹp, bất ngờ cho hắn. Ông ta chỉ khẽ khàng thật nhỏ sợ dăm người khách đằng sau nghe: “Nếu ngày mai chú tới thì may ra còn kịp nhìn mẹ con nó”. Dù cho người kia gạn hỏi, ông cũng không nói một tiếng nào nữa.

*

1Ngày mai, hắn đám cưới thật rồi. Chiếc xe hoa chở chú rễ đi rước dâu chạy từ từ từ cuối đường gần đến quán nước. “Đám cưới ai vậy bác?”. Nàng hỏi. “Một người quen!’. Ông trả lời ngập ngừng, tiếp: “Muốn coi thì ra coi cho vui chút cháu!”. Nàng bồng con ra đứng phía trước. Chiếc xe hơi bóng lộn từ từ tiến tới. Sau lưng nó là một đoàn xe con dài cả mấy chục chiếc. Chú rễ ngồi phía trước bên cạnh tài xế. Anh ta thấy nóng nực và chật chội trong bộ com lê cưới mới toang. Thói quen của anh là đảo mắt về cái quán cóc mà ngày nào anh cũng ghé tới. Vì thế, người trong xe cưới và người đứng xem đám cưới gần như… chạm mặt nhau. Nàng bồng con đứng như trời trồng! Khó khăn lắm, nàng mới rút đôi chân như chôn tại chỗ. Nàng vòng nhanh ra phía sau, hối người chở chạy mất vào hẽm, quên luôn ông già bán nước chè xanh mặt đang thẩn ra…  “Thắng lại chút!”. Chú rể lao mình ra khỏi xe. Cả đoàn xe phải ùn lại. Người ta chẳng biết chuyện gì? “Chú! Chú nói đi! Ngày mai may ra còn kịp nhìn mẹ con nó là sao?”. Nhìn ông tỉ phú khẩn trương như vậy, người bán nước chè không biết ông ta khẩn trương vì người nào? Bỗng nhiên, người bán chè thấy người đàn ông này sao mà tầm thường quá thể. Coi như cho hắn một cái giá mà hắn đã phụ người ta. Người bán chè không nói gì hơn ngoài một câu: “Hãy lo chuyện đại sự trước mắt đi!”. Đám cưới thì phải đám cưới. Cưới chạy tai tiếng thì phải tiến tới cùng. Cuối cùng, danh giá đã thắng.

Đêm cưới, hắn uống say lả người. Vậy mà hắn vẫn thấy hai khuôn mặt hai người đứng ở trước vỉa hè. Khuôn mặt thanh tú nhưng đã lạnh lùng của nàng và khuôn mặt như thiên thần của thằng bé. Đứa con trai! Hắn chắc chắn là như thế. Nó là con ai? Nếu là của hắn thì sao nàng trả lời với hắn là “không có gì!”. Hắn chợt thấy mình nhiều tiền thì thật nhiều nhưng vẫn không nhiều ý thông minh. Nàng thuộc loại người ương ngạnh. Tiền không làm nàng sáng mắt thì làm sao nàng ngoan ngoãn trả lời “có” với hắn. Chết thật! Mình ngu phải biết! Nhưng nàng đã tận mắt thấy hắn lên chùa với người đàn bà khác. Hắn giả dối. Nàng tận mắt thấy hắn làm đám cưới với người đàn bà khác. Hắn thề bán mạng. Thế thì đừng hòng nàng có thể tha thứ cho hắn. Bỏ bê nàng nhưng khi nghĩ nàng thuộc về người khác thì hắn nổi điên. Lòng người ai chẳng ích kỷ, xấu đui như thế chứ! Cơn tức dâng lên khi đụng tới con chữ DNA Những người đàn bà khác thì lừa hắn ra trò. Quả báo! Bà không bắn hắn vì bà không có… súng thật nên hắn mới thề ẩu. Thế mắc thắt dối là đây.

Chú nói thiệt đó hả?”. Hắn lại mò tới chỗ quán chè xanh. Hắn gần như van xin ông hãy nói một sự thật và người bán chè đã không giấu diếm. Ông kể lại những gì tai ông nghe, mắt ông thấy. Hắn lịm trên ghế. Người bán chè thông thả: “Tôi nói chú đừng giận. Bây giờ, không có ai gỡ rối cho chú được dù chú có hàng tỉ tỉ triệu đô. Thằng con chú dứt khoát, mẹ nó không cho về với chú đâu. Tội lỗi chú đầy trời! Chú cũng đừng nghĩ là đã có đứa con nối dòng. Napoléon có mấy đứa con rơi là hoàng tộc nhưng chúng nó đã lẫn vào người lao động. Con chú cũng thế! Ông hoàng, bà chúa nào cũng thế. Máu con người chỉ có 6 loại: O, A, B, AB, RH(+) và RH (-) chớ làm gì có nhóm máu ký hiệu: Hoàng tộc, hoàng tử, công chúa hay giàu nghèo gì! Cái giá phải trả là thế đấy chú ạ!”.

Người tỉ phú ôm đầu trở về nhà. Cơn điên của hắn ngút ngàn khi người vợ mới cưới đứng tên mọi tài sản đang làm giấy ly dị. Hắn đã mắc chứng bệnh đàn ông thì có con vợ nào đang thời xuân sắc hừng hực mà chịu ép xác lấy… thầy tu. Mà thầy tu cũng đâu đã… nhịn? Cả công việc làm ăn của hắn bị công an dòm ngó liên tục. Mọi người quay lưng với hắn. Những người hắn đạp xuống khi trước đã tìm cách ngốc đầu lên, cắn, xé… Trong một đêm, hắn đốt nhà. Người vợ ly dị thẩy hắn vào nhà thương điên. Hắn nhảy tường chạy ra và hắn chạy một mạch lên ngôi chùa thờ Phật Bà. Hắn đã ở đấy và không còn gì trên đôi tay một thời làm mưa, làm gió! Ngôi chùa Phật Bà đã dung chứa hắn. “Đánh kẻ chạy đi…”.

Một ngày nọ. Có ba người lên chùa. Hai mẹ con người đàn bà hắn ruồng rẫy và người bán chè xanh. Hắn đã nhìn thấy đứa con trai cầu tự của hắn. Hắn đã nhìn thấy người mà hắn yêu thương dù không trọn vẹn. Nhưng hắn chẳng còn nhận ra ai và chẳng hưởng thụ được cái gì là hạnh phúc cũng như niềm vui”.

“Câu chuyện về người tỉ phú điên thời hiện đại là như thế!”. Người giữ chùa chấm dứt lời kể của mình bằng một chai nước lạnh còn người tỉ phú… điên thì đang ngồi… đếm những… chân nhang./.

Tháng 2/09/2008 (Mùng 3 Tết Mậu Tý)
Ngọc Thiên Hoa

Đã xem 2311 lần